Lụi tàn bên đóng tro!

Lụi tàn bên đóng tro!

Trên hoang tàn đổ nát
Người dân nằm co ro
An phận đời cỏ rác
Lụi tàn bên đóng tro!

Theo Lê-nin Các Mác
Hưởng hạnh phúc ấm no
Nhờ ơn đảng và bác
Ôi độc lập tự do!

Nông Dân Nam Bộ

 

Tự nhận Nam Kỳ nghe mỉa mai?

Tự nhận Nam Kỳ nghe mỉa mai?

Nhìn mặt không thôi đã thấy đần
Hiện nguyên hình tội đồ nhân dân
Người miền Nam nhưng nói giọng Bắc
Bí thư thành Hồ Nguyễn Thiện Nhân!

Bắc Kỳ đưa nó ra làm kiểng
Dùng người Nam đàn áp miền Nam
Tổng lú lợi dụng để sai khiến
Gieo điêu linh thống khổ lầm than!

Như thiên lôi sai đâu đánh đó
Cái thứ nầy bản chất dễ sai
Sẵn sàng cam tâm làm trâu chó
Tự nhận Nam Kỳ nghe mỉa mai?

Nông Dân Nam Bộ

 

Đến nông nỗi nầy ta vẫn mơ!

Đến nông nỗi nầy ta vẫn mơ!

Khi chúng cướp đất dân Thủ Thiêm
Cả nước chúng ta vẫn lậng im
Ta y như cỏ cây sỏi đá
Ta cúi đầu gặm cỏ làm thinh!

Thế lả bọn mọi rợ thổ tả
Chúng san bằng vườn rau Lộc Hưng
Chúng ta đã làm gì chống trả?
Quy trách nhiệm tên Nguyễn Thiện Nhân!

Hy vọng gì ở loài cẩu trệ?
Không hiểu sao ta vẫn ngây thơ
Đòi hỏi tên ba phải xã xệ
Đến nông nỗi nầy ta vẫn mơ!

Mơ Tổng Thống “thiên tài” Donald Trump
Sẽ “giúp ta” hủy diệt Trung cộng!
Mơ bè lũ cộng sản “hồi tâm”
Mơ tên tổng lú Nguyễn Phú Trọng

Cùng bầy đàn rợ Hồ “vì dân”!

Nông Dân Nam Bộ

Hiện thực đất nước ta hôm nay!

Hiện thực đất nước ta hôm nay!

Cả một thời đại đầy ô nhục
Ngu ngốc tới mức độ điên rồ
Đất nước xuống tận cùng địa ngục
Cuồng bóng ̣đá – cuồng đảng – cuồng Hồ!

Nô lệ hèn hạ không biết nhục
Lãnh đạo – là bè lũ tội đồ
Văn hóa lớp ba toàn ngu ngục
Rước giặc về cuốc mả đào mồ!

Sống như thời nguyên thủy hoang dã
Mười sáu vàng bốn tốt viễn vông
Đất nước đang tàn lụi mục rã
Bắc thuộc tới nơi coi như không!

Xã hội như bức tranh vân cẩu
Hiện thực đất nước ta hôm nay!

Nông Dân Nam Bộ

Bà Gìa Bắc Kỳ Chửi

Bà Gìa Bắc Kỳ Chửi

Bà không thèm chửi Nga Hoa
Bà réo bà chửi đéo cha rợ Hồ
Bà chửi bè lũ tội đồ
Cắt đất giao giặc đào mồ ông cha!

Bà nêu đích danh chúng ra
Cộng sản bè lũ gian tà hôi tanh
Ngoại lai vong bản lưu manh
Việt gian bán nước súc sanh rợ Hồ!

Nông Dân Nam Bộ

Bà Gìa Bắc Kỳ chửi … mất nước…

Xin chuyển để quí vị biết tài chửi của Bắc Kỳ, không hiền như Nam Kỳ và cũng vui như chuyện nam nữ chọi nhau. (lấy từ tiếng gọi gái làng chơi là thợ chọi !
Bớ làng trên xóm dưới, bớ láng giềng láng tỏi …. bên sau bên trước, bên ngược bên xuôi! Nước của bà hình chữ S, từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mâu. Trải qua 4 ngàn năm văn hiến. Tuy bà bị nô lệ một ngàn năm thằng Tầu, một trăm năm nô lệ thằng Tây, nhưng nước của bà, không những vẫn còn nguyên vẹn mà còn mở rộng xuống miền nam cả ngàn cây số. Con cháu bà tuy nghèo khổ, nhưng vẫn nề nếp, trai không phải làm lao nô cho ngọai quốc, gái không phải làm đĩ cho ngọai bang.
Nhưng kể từ ngày thằng mất dậy tên Nguyễn Tất Thành con thằng Nguyễn Sinh Sắc trốn lên tầu Pháp làm bồi cho Tây, cho Nga, cho Tầu, đem cái chủ nghĩa Mác Lê về nước làm cho nước của bà bại họai gia phong. Chúng mày, từ thằng Duẩn, thằng Chinh, thằng Đồng, thằng Anh thằng Giáp đến thằng thằng Mạnh, thằng Phiêu, thằng Dũng, thằng Trọng, thằng An, thằng Khải, thằng Trọng, thằng Triết, thằng Hùng v.v…đem cả đất nước bán cho Tầu.
Miền bắc thì mất cả mấy chục ngàn cây số vuông. Miền trung thì mất cả trăm ngàn cây số vuông hải phận, khiến con cháu của bà sinh sống bằng nghề đánh cá không còn đất sống. Trai thì phải đi làm lao nô, gái thì phải đi làm đĩ điếm. Thằng nào con nào, đứa ở gần mà qua, đứa ở xa mà lại, nó dang tay mặt, nó đặt tay trái, đứa nào tóan tính bán thêm, thì buông thả nó ra, có đứa nào trót nhỡ bán thì hãy banh lỗ tai vạch lỗ nhĩ lên mà nghe bà chửi đây nài i i i i i …

Chém cha đứa bán nước của bà, chiều hôm qua bà ra làm rẫy, thấy đất còn nguyên. Sáng hôm nay con bà đi làm, nó nói dất đã bị mất một phần. Hỏi ra thì chúng bay đã cưỡng chế đất của bà bán cho Tầu đất vẫn còn, mà bây giờ nó đã bị mất. Mày muốn sống mà ở với vợ với con mày, thì hãy mau mau tìm cách chuộc về trả cho bà, nhược bằng mày lấp liếm, thì bà đào mả thằng tam tứ đại thằng Hồ Chi Minh, cha già của nhà mày ra, bà khai quật bật săng thằng ngũ đại lục đại nhà chúng mày lên. Ới cái thằng chết đâm, cái con chết chém Hồ Chí Minh kia, con cháu mày mà không tìm cách chuộc về trả bà, thì con cháu mày một người ăn chết một, hai người ăn chết hai, ba người ăn chết ba. Mày xuống âm phủ thì quỷ sứ thần linh rút ruột mày ra a a a a …

Chúng mày dám dùng tiền bán nước dể nuôi sống vợ con chúng mày, để ăn chơi phè phỡn thì bà rủa cho chúng mày ngóc đầu lên không được, chui đầu xuống không xong đấy con ạ ạ ạ ạ ……

Đất nước của bà nó có là con công con phượng, chứ chúng mày cưỡng chế bán nó đi, nó về đến nhà chủ mày nó thành con cú, con cáo, con thần nanh mỏ đỏ, nó mổ chồng mổ cha mổ tiên sư ông bố ông cố nội chúng mày ra thành trăm mảnh. Bà là bà vứt xuống ao cho cá nó rỉa, rồi bà lại đem lên bờ cho chó nó liếm đấy con ạ. ạ ạ ạ ạ…

Bà rủa cho chúng mày là chúng mày ngủ giường: giường sập, chúng mày ngủ võng: võng đứt, chúng mày thức, chúng mày cũng mơ thấy ma móc mắt chúng mày ra, chúng mày tắm ở ao chúng mày chết chìm trong chậu, chúng mày đi ra đường xe bò cán, chúng mày bẹp đầu, chúng mày đi trên lề đường cây khô rớt xuống gãy cổ, chúng mày uống được ngụm nước vào mồm máu đỏ chúng mày phọt ra đằng mũi, máu trắng chúng mày tuồn ra đằng tai, chúng mày ăn miếng rau chúng mày ói ra miếng thịt. Chúng mày ăn uông gì, chúng mày cũng tóc tai lông lá mày rụng sạch. Bà cuộn lại thành chổi bà quét hố xí í í í í ….

Chúng mày không mau mau tìm cách lấy lại đất, biển, bà đóng ghế 3 tháng 10 ngày, buổi sáng bà chửi, buổi tối bà chửi, buổi trưa bà hú, bà nguyền, bà rủa cho con cháu chúng mày chết đường, chết chợ, chết tan thây , nát óc, cho Thần Trùng đến rút từng khúc ruột của Cha Ông, vợ con nhà mày ra a a a a….

Bà hú 3 hồn, 7 vía những thằng Việt gian bán nước, dâng biển cho Tầu 3 hồn 9 vía những con đàn bà Việt gian bán nước, dâng biển cho Tầu. Bà gọi ông cầm cờ xanh đứng đầu ngõ, ông cầm cờ đỏ đứng sau nhà, ông cầm cờ vàng bên hữu, ông cầm cờ trắng bên tả yểm cho vợ con nhà mày đẻ con ra thì ngược, sinh cháu ra thì ngang vì đã dám ăn lấy đất của bà bán cho Tầu Cộng à à à à à …..

À, mày tưởng mày là tiến sĩ toán lý mà bà không dám chơi toán học với mày à. Bây giờ bà chửi từ số học lên tích phân, xuống đại số rồi sang hình học cho mày nghe e e e e ……
Nếu gọi bố chúng mày là A, mẹ chúng mày là B, mày là C, bà lấy A cộng B cộng C, cho vào ngoặc bà khai căn, bà vi tích phân cả họ hàng chúng mày lên..ên..ên..ên…
Chúng mày tưởng nuốt được số tiền bán đất, bán biển mà quan thày chúng mà cho, là chúng mày có thể yên ổn mà chơi trò “cộng trừ âm dương” trên giường với nhau à…..Bà là trị cho tuyệt đối hết cả họ chín đời nhà chúng mày, cho chúng mày biết thế nào là “vô nghiệm”, cho chúng mày vô sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi…Bà sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong “âm vô cùng”, sẽ gặp tai ương đến “dương vô tận”, cho chúng mày chết rục trong địa ngục, cho chúng mày trượt đến “maximum” của sự “vô hạn” tối tăm ăm ăm ăm ăm …

Tiên sư cha nhà chúng mày, chúng mày tưởng ngày nào mày cũng rình mò “tiệm cận” hàng rào nhà bà là bà không biết đấy à? Bà là bà “giả thiết” chúng mày ăn cướp hơn hai chục ngàn cây số vuông ở miền Bắc đem dâng cho quan thầy Tầu phù lấy tiền về để chúng mày vỗ béo để nhồi “đường cong” cho con vợ mày, à… à… chúng mày vẽ nữa đi, chúng mày tô nữa đi. Chúng mày tô, mày vẽ, mày nhồi cho đến khi “đường cong” của con vợ chúng mày nó nứt toác, nó gẫy khúc ra, chọc xiên chọc xẹo đi, rồi đi lên đi xuống nữa vào, rồi có ngày con vợ chúng mày sẽ hạ “vuông góc” một mạch thẳng xuống “góc tù..ù ù ù…

Hôm nay bà chửi một bài,
Ngày mai bà sẽ chửi hai lần liền.
Bà chửi cho chúng mày hóa điên, hóa rồ
Bà rủa suốt tháng liên miên không ngừng.
Bây giờ bà mệt quá chừng,
Bà về cơm nước, nhớ đừng quên a…
Muốn sống thì nhả hết ra,
Lạy bà hai lạy, bà tha cho chúng mày….ày ày ày….

Tiên sư cha chúng mày, hỡi thằng Hồ Chí Minh, thằng Chinh, thằng Duẩn,thằng Nguyễn Tấn Dũng, thằng Nông Đức Mạnh, thằng Trương Tấn Sang, thằng Nguyễn Văn An, thằng Nguyễn Phú Trọng, thằng Nguyễn Minh Triết, thằng Trần Đức Lương, thằng Nguyễn sinh Hùng …ơi, hãy nghe những lời bà chửi cho thấm. Bà nguyền cho cả nhà, cả họ chúng bay chết sầu, chết thảm, chết non, chết yểu.

Những con đường ngàn tỷ

Những con đường ngàn tỷ

Thời đại Hồ Chí Minh
Những con đường ngàn tỷ
Đắt giá nhất hành tinh
Trông nham nhở thô bỉ!

Thứ gì vô liêm sỉ
Đáng nguyền rủa rẻ khinh
Hiện nguyên hình cộng phỉ
Đồ mọi rợ súc sinh!

Nông Dân Nam Bộ

Ngàn Năm Còn Đó Hờn Căm!

Ngàn Năm Còn Đó Hờn Căm!

Ta nên cố nén đau thương
Vùng lên giải phóng quê hương giống nòi
Cam tâm chịu kiếp tôi đòi
Cam tâm nô lệ lạc loài đành sao?

Mồ hôi xương máu công lao
Ông cha ta chống giặc Tàu ngoại xâm
Ngàn năm còn đó hờn căm
Vì đâu ta vẫn đành tâm hững hờ?

Tổ Quốc vực thẳm bên bờ
Tứ bề thọ địch chực chờ diệt vong
Làm ngơ ta vẫn như không
Giống nòi chủng tộc Lạc Hồng vì đâu?

Vì đâu cam chịu ngựa trâu
Vì đâu lặng lẽ cúi đầu ngậm câm?
Máu thù sôi sục ngàn năm
Ngàn năm còn đó hờn căm giặc thù!

Lạc hậu nghèo đói ngục tù
Bè lũ cộng sản đui mù tam vô
Rợ Hồ hoang tưởng vong nô
Tay sai bán nước tội đồ hôi tanh

Bầy đàn đểu cáng gian manh
Vùng lên quét sạch súc sanh cộng đồ!

Nông Dân Nam Bộ

Hàng tháng hai trăm ngàn đô la!

Hàng tháng hai trăm ngàn đô la!

Lương Tổng Thống Hiệp Chủng Cờ Hoa
Một năm bốn trăm ngàn đô la
Nguyễn Văn Dương biếu Phan Văn Vĩnh
Hàng tháng hai trăm ngàn đô la!

Khỏi mất công tưởng tượng suy diễn
Khỏi mất công tìm kiếm đâu xa
Ngay tại thành Hồ – Lê Thanh Hải
Con quỷ đỏ tỷ phú đô la!

Xa hơn nữa có Nguyễn Tấn Dũng
Thân Đức Nam Hồ Thị Kim Thoa
‘Vũ nhôm” “Út trọc” Lê Thanh Thản
Nhan nhãn đại gia đỏ nước ta!

Chúng sống trên nhung lụa xa hoa
Hơn cả bạo chúa thời trung cổ
Nào dinh thự biệt phủ vi la
Chúng thản nhiên không biết xấu hổ!

Nhưng xét cho cùng cũng tại ta
Làm thinh chờ chế độ sụp đổ
Mặc tình bọn chó săn lớp ba
Chúng dã man đề đầu cỡi cổ!

Họa hoằn cho lắm chỉ xót xa
Rồi lặng lẽ – cúi đầu – gặm cỏ!

Nông Dân Nam Bộ

Tận cùng địa ngục đồng bào Việt Nam!

Tận cùng địa ngục đồng bào Việt Nam!

Những con quỷ đỏ thành Hồ
Những tên chó ghẻ tội đồ Thủ Thiêm
Lập lờ ̣đanh lận con đen
Gian dối ăn cướp đã quen bao đời

Dân oan thống khổ kêu trời
Tham quan cưởng chế di dời người dân
Lê Thanh Hải – Lê Hoàng Quân
Nguyễn Văn Đua Tất Thành Cang bọ giòi

Người dân phải cảnh màn trời
Dở sống dở chết lạc loài lang thang
Rợ Hồ tàn ác dã man
Ăn trên xương máu dân oan Sài Gòn

Lầm than đói khổ căm hờn
Máu thù sôi sục từng cơn kêu gào
Trời cao có thấu chăng nào
Tận cùng địa ngục đồng bào Việt Nam!

Nông Dân Nam Bộ

xu_ly_sai_pham_Thu_Thiem

Đình Công Bãi Thị – Cắt Kiều Hối

Đình Công Bãi Thị – Cắt Kiều Hối

Lòng người ly tán – sống gian dối
Chỉ nghĩ cho riêng mình – hững hờ
Nước ta chưa bao giờ đen tối
Thù trong giặc ngoài như bây giờ!

Kéo dài trong lạc hậu nghèo đói
Khôn nhà dại chợ sợ người ngoài
Không biết bao lâu rồi quen thói
Hèn hạ nhục nhã chịu lạc loài!

Đình Công Bãi Thị – Cắt Kiều Hối
Lũ rợ Hồ chết không kịp trối
Chế độ mọi rợ sẽ tiêu tan
Đứng lên viết nên trang sử mới

Hải ngoại trong nước vẫn an nhiên!

Nông Dân Nam Bộ

Thumbnail